IPB

HKGHChơi game nào

Categories
Manage tools
Ông Vua Hóa Đá - Kỳ 1: Con chim năm màu
Story: Ông Vua Hóa Đá - Kỳ 1: Con chim năm màu
Author: Sưu Tầm
Chapter: 1
post by: HaiAu_PhiXu
Rate:
( Score 0 / times rated)
Hồi xưa bên Tàu có một thợ săn rất tài giỏi. Anh tên là Phụng, 18 tuổi. Cha mẹ chết sớm, nên từ 15 tuổi anh sống một ḿnh. Tài bắn tên của anh nổi tiếng khắp vùng. Cách xa khoảng trăm thước, dù là một con chim nhỏ, anh cũng có thể bắn trúng chỗ anh muốn: đầu, bụng, cánh, hoặc chân.

Con chim năm màu
Mỗi ngày anh phải vô rừng săn thú về bán để sống. Một hôm như thường lệ, vừa sáng sớm anh đă có mặt ở b́a rừng. Ánh sáng sớm tươi vui tỏa lên khu rừng cây lá xanh non. Phụng nghĩ hôm nay cũng sẽ như một trong những ngày khác. Anh không ngờ hôm nay cuộc đời ḿnh sẽ thay đổi hẳn.

Khi vừa bước vào b́a rừng, Phụng đă cảm thấy có ǵ hơi khác lạ nhưng không thể hiểu rơ được là điều ǵ. Sau đó anh chợt nhận ra cảnh rừng sáng nay sao im lặng lạ lùng: không có tiếng gió thổi, không có tiếng chim hót, và cũng không có tiếng chạy sột soạt quen thuộc của thú rừng. Không có tiếng gió thổi th́ c̣n cắt nghĩa được là v́ trời không gió. Không có tiếng chạy sột soạt của thú rừng th́ có thể v́ bọn chúng không ở quanh đây. Tuy nhiên không một tiếng chim hót th́ quả thật là chuyện lạ lùng mà Phụng chưa từng gặp.
Trong lúc c̣n đang thắc mắc th́ qua sự phản chiếu của ánh mặt trời buổi sớm, Phụng chợt thấy lấp lánh màu sắc rực rỡ ở một nhánh cây nhỏ trước mặt. Nh́n kỹ Phụng thấy đó là một con chim nhiều màu đang rỉa lông. Thấy chim đẹp, Phụng có ư muốn bắt về nuôi. Anh lắp tên nhắm bắn vào chân chim. 'Tạch' một tiếng! Thật không hổ danh là nhà thiện xạ (tức người bắn tên rất giỏi): con chim bất ngờ bị trúng tên ở chân nên té xuống đất. Mừng rỡ Phụng chạy tới gốc cây định chụp con chim đẹp. Khi tay Phụng sắp đụng vào ḿnh chim th́ chim chợt ngóc đầu dậy nói,
- Xin anh đừng giết tôi.
Phụng chưng hửng, không ngờ chim lại biết nói tiếng người.
Chim nói tiếp,
- Xin anh đem tôi về, để tôi đứng cạnh cửa sổ. Tới trưa đứng bóng, khi thấy tôi thiu thỉu ngủ, anh nên nhẹ nhẹ vỗ vào ḿnh tôi ba cái sẽ có chuyện lạ.
Phụng bỏ buổi săn hôm ấy, đem chim về nhà. Khi Phụng và chim vừa bước ra khỏi ven rừng th́ cảnh vật vụt trở lại b́nh thường: ánh nắng chan chứa, chim hót líu lo, gió thổi đưa đẩy ngọn cây, và thú rừng chạy sột soạt. Về tới nhà, Phụng đặt chim đứng cạnh cửa sổ, và nôn nao chờ.
Đúng như chim dặn, lúc trời vừa đứng bóng đôi mắt chim mơ màng từ từ nhắm lại thiu thỉu ngủ. Theo lời dặn, Phụng rón rén tới gần vỗ nhẹ vào ḿnh chim.Vỗ cái thứ nhứt, không ǵ xảy ra. Vỗ cái thứ nh́, cũng chưa ǵ xảy ra. Trong ḷng hồi hộp, anh vỗ cái thứ . . . ba! Phụng giựt ḿnh v́ chim té bịch xuống đất, có tiếng nhạc du dương trỗi lên, căn nhà như hơi rung chuyển. Trong hoa mắt, Phụng thấy chim biến thành cụm khói nhỏ. Cụm khói từ từ lớn lên và trở thành . . . một thiếu nữ! Một thiếu nữ diễm lệ, một thiếu nữ đẹp tuyệt trần.

Tấm thảm kỳ diệu
Khi Phụng c̣n đang bàng hoàng th́ thiếu nữ mỉm cười. Ối thôi! Nụ cười đẹp và dễ thương làm sao. Thiếu nữ nói,
- Xin anh đừng ngạc nhiên. Em tên là Linh Linh vâng lịnh mẹ tới anh mong anh giúp cho một việc.
- ?
- Mẹ em cai quản khu rừng anh săn bắn. Từ lâu thấy thú rừng và chim chóc bị thợ săn các anh giết hại nhiều quá nên mẹ em muốn yêu cầu các anh nên kiếm nghề khác làm ăn và cho bọn chúng con đường sống.
- Tôi là thợ săn, nếu không đi săn th́ lấy ǵ để sống?
- Anh nên biết thú vật cũng có cha mẹ anh em, cũng biết đau đớn xác thân. Chúng ta không nên v́ miếng ăn mà săn giết chúng. Nếu anh đồng ư bỏ nghề, em sẽ ở lại đan thảm cho anh đi bán. Anh đừng lo về việc sinh sống, em biết khá nhiều về nghề đan thảm. Anh nên nghỉ ngơi một vài ngày, em sẽ đan một chiếc thảm tốt cho anh ra chợ bán.
Chưa biết tài của Linh Linh, Phụng hơi lo lắng nhưng cũng đồng ư không đi săn nữa. Ba ngày trôi qua, nàng chỉ ở trong nhà. Nhờ nàng tươi vui, nói năng dịu dàng nên Phụng thấy thoải mái lắm. Một ngày nữa lại qua, Phụng có hơi lo v́ không thấy Linh Linh nói tới việc đan thảm. Tới ngày thứ năm, Phụng hỏi,
- Em tính chừng nào th́ đi mua len về đan thảm?
- Không cần phải mua ǵ hết, ngày mai anh chuẩn bị ra chợ bán thảm.
Phụng hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi lại. Đêm đó Phụng thấy hơi lạ, sao ḿnh lại buồn ngủ sớm hơn ngày thường. Nửa đêm anh mường tượng như có tiếng nhiều người rộn rịp ở bên ngoài. Dù cố gắng thế nào, Phụng cũng không thể tỉnh giấc được. Trời tờ mờ sáng khi Phụng thức dậy ra ngoài th́ thấy Linh Linh đă chờ sẵn kế bên một tấm thảm nhỏ, rất đẹp.
Linh Linh cuốn tấm thảm lại, nói với Phụng,
- Anh mau đem thảm này ra chợ bán và cẩn thận ghi nhớ lời dặn nầy của em: anh kiếm chỗ ngồi sao cho ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào thảm. Nếu ai hỏi thảm giá bao nhiêu th́ anh nói tùy ư muốn trả bao nhiêu tiền th́ trả. Họ trả bao nhiêu anh cũng bán. Không đ̣i thêm, cũng không nên bớt tiền. Cần nhứt là phải nói với người mua là ḿnh không c̣n len tốt để đan thêm tấm khác nữa.
Nghe lời Linh Linh, Phụng ra chợ sớm và bày thảm dưới ánh nắng sớm của mặt trời. Ai đi qua cũng trầm trồ khen ngợi. Lúc đó có đủ th́ giờ ngắm nghía, Phụng cũng thấy quả nhiên thảm đẹp lạ lùng. Trong thảm có bản đồ thế giới, gồm đủ các nước. Qua ánh sáng mặt trời, càng nh́n lâu vào bản đồ của nước nào, càng cảm thấy như đang du lịch vào nước đó. Sông ng̣i, cây cỏ, rừng núi quả t́nh sống động như thật. Càng nh́n, Phụng càng say mê và có cảm giác giống hệt như đang sống trong cảnh thật. Đám người ṭ ṃ mỗi lúc càng đông, thiên hạ đứng chật cả đường đi. Tuy nhiên, Phụng thấy thất vọng v́ không một ai dám hỏi mua. Họ sợ giá thảm cao quá không mua nổi th́ bị mọi người cười. Gần trưa, chợ sắp tan. Không một ai dám hỏi giá, cũng ít người bỏ đi. Đám đông nấn ná chờ xem thảm này bán được bao nhiêu tiền.
Đă quá đứng bóng. Bầu trời không chút mây, nắng chang chang. Nắng nóng cả mặt, nóng cả tóc và quần áo làm Phụng vừa khát nước, vừa đói bụng và khó chịu. Chợ tan gần hết. Ngoài chỗ của Phụng chỉ c̣n độ hai ba chỗ nữa. Phụng thấy chán nản. Anh định cuốn thảm đi về, ngày mai sẽ ra bán tiếp.
Bỗng có một người cỡi ngựa rẽ đám đông đi tới. Người nầy mặc đồ quan, vẫn ngồi trên ngựa, nghiêng đầu nh́n tấm thảm. Thấy cái đẹp lạ lùng của thảm, vị quan xuống ngựa lại gần để ngắm cho kỹ hơn. Ông ta ngập ngừng định hỏi giá nhưng lại thôi, có lẽ cũng ngại giá cao quá không mua nổi th́ xấu hổ. Nhưng cuối cùng, ông nghỉ ḿnh là quan lớn ai dám cười, nên hỏi,
- Anh kia, tấm thảm này giá bao nhiêu?
Chờ câu này đă quá lâu, nếu Linh Linh không dặn trước th́ Phụng sẽ nói giá thấp để bán cho xong. Tuy nhiên, theo lời Linh Linh dặn, Phụng nói,
- Xin ngài trả bao nhiêu cũng được, tôi không thể nói giá!
Đầu óc vị quan tính toán rất nhanh, “Thảm tốt nhất thời bây giờ cũng độ một trăm đồng tiền vàng. Thảm ở trước mặt tốt gắp mười, gắp trăm lần. Ḿnh trả đại gấp năm lần thử xem hắn chịu bán không.”
- Năm trăm đồng?
- Dạ ngài cứ lấy theo giá đó nhưng xin nhớ là chúng tôi chỉ có một tấm nầy thôi. Chúng tôi không thể làm thêm tấm thứ nh́ nữa được v́ không c̣n len tốt.
Ông quan gật đầu nghĩ thầm, “Nếu vậy th́ tấm thảm này càng có giá v́ hiếm có!” trong khi đám đông phản đối kêu “Ồ!” và Phụng vội vă cuốn thảm lại rồi đưa cho ông. Vị quan đó vừa ngạc nhiên, vừa sung sướng v́ mua được với giá quá rẽ. Đối với Phụng th́ số tiền đó rất lớn, có thể nuôi sống anh và Linh Linh vài năm nữa. Hôm đó Phụng và Linh Linh rất vui.

Những thử thách
Phần ông quan, nếu đem thảm về nhà cất làm của quư th́ sẽ không chuyện ǵ xảy ra. Nhưng tánh con người ai cũng vậy, nếu có đồ quư mà không cho ai biết th́ làm sao được người khác khen. Mấy hôm sau ông làm tiệc đăi các quan bạn của ông trong triều. Ông bày tấm thảm giữa nhà cho mọi người cùng thấy. Cái đó mới tai hại! Mấy ông quan bạn ai cũng tấm tắc khen không ngớt miệng. Có người thích quá c̣n nài nỉ mua lại. Ông quan chủ tấm thảm được dịp khoe khoang huyên thiên, nói là ông phải trả mấy ngàn đồng tiền vàng mới mua được thảm và nhứt định không bán lại dù có người trả giá cao hơn.
Tiếng đồn tới tai vua. Nhà vua ṭ ṃ nên truyền lịnh cho vị quan đem tấm thảm vào triều cho các quan khác cùng xem. Thấy tấm thảm, nhà vua thích quá nên ra lịnh cho vị quan chủ thảm kiếm mua cho vua một tấm thảm giống hệt như vậy.
Mod Story v0.0.1 © 2007 billythekids
RSS Lo-Fi Version Time is now: 11th September 2010 - 01:20 AM